RC, trưa hè 2012.
![]() |
| Mưa trong vườn nhà bà Bảy |
" Ôi có đôi khi thèm như gió đi hoang sống kiếp lang thang, dạo chơi khắp núi rừng ... Ôi phải chi ta là con suối sông kia sống kiếp giang hồ, dạo chơi hết bến bờ ..."
![]() |
| Mưa trong vườn nhà bà Bảy |
Con gái miền Tây da trăng với khăn rằn truyền thống
|
![]() |
| Minh họa: Ruoucai |
Nhớ hồi trước ở quê, nhà thằng bạn thân có một vạt nương sau nhà, lại có một cái ao nho nhỏ không biết để nuôi cá hay mần chi nhưng sau này chỉ thấy toàn cóc, nhái , ễnh ương và ệnh oạng thôi. Sau cái nương ấy là mấy dãy tre gai , tre vàng nên đổ rợp cả vạt nương, vì rợp quá nên vạt nương đó không trồng được cơn chi cho ra ngô ra khoai cả nên nhà hắn để hoang vậy.![]() |
| Mấy cu giai đang chuẩn bị đồ nghề. T2/2012 |
![]() |
| Cầu Hố Sen, K.Tiến. Sau lưng người chụp là một cái tràn bằng BTông |
Nhớ hồi ba còn đi học cấp III, nhiều bữa lên lớp nổi hứng hoặc muốn thay đổi
không khí khi giảng bài nhiều thầy cô xuất chiêu kể chuyện cười, hát
hò, đọc thơ tình cho lũ học trò nghe..... Mấy thầy cô khối tự nhiên
thường kể chuyện hài như thầy Nguyên, thầy Việt (Toán) làm cả lớp cười
nghiêng ngả...; có khi còn hát hò ủm củ tỏi như cô Thanh (Sinh)
hay hát mấy bài về Quảng Bình quê ta ơi, thầy Viên (Thể dục) hát bài
Chiếc nón bài thơ, Tấm áo mẹ vá năm xưa ... ![]() |
| Ông tổ nghề XD & mộc: Lỗ Ban |
![]() |
| Con nít hồi xưa mê tít pháo mỗi khi tết đến |
Cả tuần nay quay như cây đèn cù, đầu óc bung biêng đủ thứ
việc hầm bà lằng… Năm nào cũng vậy, cứ đến nhũng ngày này là chạy cho tướt cả
ra quần mà vẫn không kịp. Chẳng hiểu năm dài tháng rộng thì làm chi cứ để cuối
năm là y như dồn vào để rồi rối như gà mắc tóc không việc nào ra việc nào. ![]() |
| Bếp lửa mùa đông |
Sáng lật đật chạy đến kiểm tra trước giờ làm lễ, đến nơi
mọi việc đã chuẩn bị hoàn tất chỉ đợi tới giờ G. Quái, đến giờ theo chương
trình rồi mà chỉ lác đác vài người tới làm cứ tưởng coi lộn đồng hồ. Ủa! Đâu có
sai ta, người ta coi lộn thì có. Có cái này hơi bị lạ là cứ cán bộ càng to thì
đến càng đúng giờ, càng nhỏ làng nhàng bao nhiêu thì lại lê la giờ giấc bấy
nhiêu. Cũng mừng là các quan còn coi trọng giờ giấc không như bọn lính lác lăng
cu nhăng, làm ăn vậy suốt đời làm lính là phải, chán bỏ bố đi được. Chờ dài cả cổ, nghĩ mà chán ngấy cái phong cách giờ giấc dây thun của các bố quá.