Trang

Thứ Bảy, 19 tháng 5, 2012

20 năm & 1 ước mơ

RC, 19/5/2012.

Hôm rồi đi dự gặp mặt mấy người bạn cũ thời cấp 3 của ả Hà Anh thấy vui vui, ai nấy đều nói cười rôm rả. Có những người từ ngày ra trường đến nay mới gặp lại nhau, thoáng chút ngỡ ngàng nhưng rồi vỡ òa trong niềm vui bè bạn. Tâm tình rồi uống, uống rồi lại tâm tình đến nỗi quên cả chuyện hỏi thăm các phụ huynh và học sinh đi cùng. Hơi bị chán chun chút nhưng mà không sao vì vẫn hẹn ngày tái ngộ.
Mọi người vẫn hơi bị ngạc nhiên vì bây giờ khác nhiều quá, không còn là mấy cậu học trò ốm tong teo hay mấy cô nữ sinh quần treo tận đầu gối ngày nào nữa. Ai cũng vui vẻ vì bạn mình giờ đã làm được việc này việc kia, tuy mọi thứ vẫn còn khó khăn nhưng dù sao cũng chẳng còn ốm tong teo, quần treo tận trặp vả...

Lẫn khuất trong cái ồn ào ngày gặp mặt có một đồng chí bạn ngồi suy tư về ước mơ của mình ngày trước. Đồng chí bạn này giờ đã xà xà gạch gạch sao trăng lia chia trên ve áo nhưng vẫn phát ra thành lời hối tiếc vì đã không chọn được cho mình là người lính Hai Quần. Đồng chấy này bây giờ dù đã là sỹ quen chuyn nghịp nhưng ở tận chủng bộ binh, chuyên ngành Lục Quần. Tuy có vui đời binh nghiệp nhưng chán vì cái cảnh sáng lôi súng ra lau chiều lại cất súng vào. Thời bình nên rảnh rỗi lại lùa các đồng chí lục quần lính đi tăng gia cuốc đât trồng rau, chăn bò nuôi lợn...chán dê. 

Đ/c tâm sự, đời lục quần thời nay rượu tràn be, chè đầy ấm nhưng chả có vị gì của đời lính phong sương nên có hơi nuối tiếc thế thôi chứ chả ghét bỏ gì mà vẫn yêu đời binh nghiệp. Hỏi đồng chí đang công tác ở đâu, đồng chí chỉ cu rồi cười nói Củ Chi (?). Thảo nào lính lác của đồng chí cứ lau súng hoài hoài ..., hehe.

Cả đám lăng nhăng chuyện chọn nghề hồi ra trường, đồng chí chỉ trầm ngâm không nói mà ngưng lại giây lát rồi nhắm mắt, rè rè giọng đùng đục một đoạn trong bài "Gần lắm Trường Sa" :

"... Mỗi cánh thư về từ đảo xa 
Anh thường nói rằng Trường Sa xa lắm xa xôi 
Nơi anh đóng quân là một vùng đảo nhỏ 
Bên đồng đội yêu thương chỉ có loài chim biển 

Sóng vỗ điệp trùng quanh đảo trúc san hô 
Trường sa ơi bên đảo quê hương 
Vẫn đứng hiên ngang giữa sóng cồn bão giật 
Đảo quê hương canh giữ đêm ngày giữa biển khơi  
..."

Niềm vui được làm lính Hai Quần
Thế đấy! Gần hai mươi năm và một ước mơ chưa nguôi ngoai trong người sỹ quan bộ binh chuyên nghiệp này. Vẫn còn đó khát khao mơ ước được "đứng hiên ngang giữa sóng cồn bão giật" với chiếc áo lính hải quân có vạt xanh màu nước biển và để mơ màng bổi hổi khi nghĩ về người con gái đời mình đang vui sướng mỗi lần nhận được thư của người lính Hai quần nơi đảo xa ... 

Ai dám bảo đời lính bộ binh cằn khô và lúc lỉu đầy súng ống. Nhầm to, bởi tuy có lúc lỉu súng đạn nhưng hành trang là những hoài bão, ước mơ lãng mạn và đầy chất hiên ngang, hoành tráng của người lính. Mọi thứ hình như vẫn còn trinh nguyên dù đời đã nhiều thay đổi, thật đáng để ta yêu quý và suy ngẫm... 

Chợt nghĩ đến mềnh thấy hơi bị xấu hổ cho cái đời trai của mềnh. Bởi đời trai trẻ của mềnh chỉ tuyền là rượu với thịt chó, sang lắm thì có lá mơ, củ riềng và hơn nữa suy nghĩ ước mơ cũng không dài hơn đoạn dồi chó vẫn thường nhậu là bao nhiu ...

Trang giovanuoc xin gửi đăng tặng bà con bài hát "Gần lắm Trường Sa" của nhạc sỹ Trần Long Phước qua phần trình bày ca sỹ Khánh Hòa. Bà con lắng nghe và cùng chia sẽ một ước mơ hai mươi năm sau vẫn còn cháy bỏng nhé...

Không có nhận xét nào: