Mới về quê vào đang định viết vài dòng nhưng khi đọc xong bài phỏng vấn Ns Trần Tiến (ở đây) thấy tự dưng cụt hứng. Cụt hứng bởi nó gần giống với cảm giác của mình khi lang thang quanh làng quanh xóm để cố tìm lại vài ký ức xưa, những ký ức đã thi thoảng hiện về trong giấc ngủ, trong cả những cơn say ngả nghiêng đời. Quê của ai rồi còn đâu..." Ôi có đôi khi thèm như gió đi hoang sống kiếp lang thang, dạo chơi khắp núi rừng ... Ôi phải chi ta là con suối sông kia sống kiếp giang hồ, dạo chơi hết bến bờ ..."
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhật ký. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhật ký. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Tư, 20 tháng 2, 2013
Quê của ai rồi ?
Mới về quê vào đang định viết vài dòng nhưng khi đọc xong bài phỏng vấn Ns Trần Tiến (ở đây) thấy tự dưng cụt hứng. Cụt hứng bởi nó gần giống với cảm giác của mình khi lang thang quanh làng quanh xóm để cố tìm lại vài ký ức xưa, những ký ức đã thi thoảng hiện về trong giấc ngủ, trong cả những cơn say ngả nghiêng đời. Quê của ai rồi còn đâu...Thứ Bảy, 13 tháng 10, 2012
Trụi lơ
Gio&nuoc, 13/10/2012
Con đường cũng đủ dài để khoảng nhìn vừa đủ xa xăm. Lâu nay ngày nào cũng đi qua con đường này vẫn thấy thích cái quang cảnh văng vắng của nó. Nhưng dạo này hơi khác, trời mưa triền miên, mưa lâm thâm làm nhớ những ngày thơ bé đội mưa đi trong chiều mưa ám khói. Mưa làm cho những hàng cây trĩu xuống, nhiều cành lá lung lay như muốn chạm vào mặt người đi. Cái màu xanh của lá được làm nền bởi làn mưa buổi sáng càng mờ ảo hơn. Đi qua con đường những lúc như thế thấy lòng nhẹ đi, mênh mang thật sự bởi mưa, lá và còn bởi ... ít bóng người qua.
Thứ Sáu, 28 tháng 9, 2012
Sáng ra gặp Vịt Ngan
BoBua, 28/9/2012
Đọc tiếp nào ...
Sáng nay mưa tầm tã, nói tầm tã bởi mưa suốt đêm qua tới giờ và ít khi thấy mưa dai dẳng thế. Tội cho Út Cưng không biết tối nay rước đèm trung thu kiểu gì. Thấy Út nao nức chuyện rước đèn gần cả tuần nay mà thương thương là.
Thứ Hai, 10 tháng 9, 2012
Nhắm mắt nhìn đời
BọBựa, 10/9/2012.
Đọc tiếp nào ...
Cả tuần nay mắt mũi vẫn chưa hết kitga bá, khó chịu kinh khủng. Ôi cái của sổ tâm hồn nó choét ra như vầy thì thử hỏi cái tâm hồn mong manh lem nhem kia nó còn ra chi nữa.
Cảm giác lúc nào cũng cấn cá trong con ngươi, chẳng dám nhìn đâu lâu mà nghe nói cũng không được nghĩ ngợi nhiều vì dễ làm mắt nó mệt nó đơ ra thì khốn. Buồn buồn cũng chả uống được tí nào, nghe bẩu uống vào nó tăng nhãn áp bụp phát toi luôn. Không rượu, không nhìn ngang liếc ngửa, không đọc xem gì được thì hỏi đời còn thú gì nữa chời.
Thứ Năm, 6 tháng 9, 2012
Khai trường
Mr BọBựa, 6/9/2012
Lựu đạn thế ! Mình đã chửi thầm thía khi tối qua nghe cu giai kể chuyện đi khai giảng năm học mới. Nó bảo Lễ khai giảng chi hổng biết chỉ biết ngồi dưới nắng chang chang nghe mấy ông mấy bà nói chi chi rất dài dài. Nói dài chừng nào thì mồ hôi mẹ mồ hôi con của cu giai cũng lăn dài dài chừng đó. Cu bẩu mồ hôi chảy nhiều nhiều trên trán, trên mặt rồi nhỏ tỏng tỏng xuống đất làm nó rất vui nên chẳng quan tâm coi mấy ông bà thao thao trên bục, chỉ thích đếm coi được bao nhiêu giọt mồ hôi rớt xuống đất trong ngày khai trường mà thôi. Tổng cộng nghe cu kể đếm được đâu lớn hơn 100 vì nó chỉ mới học được có đến đấy, hic.
Thứ Tư, 5 tháng 9, 2012
Mắt đỏ sáng thu
Mr BọBựa, 5/9/2012
Đọc tiếp nào ...
Hai hôm nay chẳng hiểu sao mắt lại choét như khu ga ị kit-nac. Ngủ dậy phát đã kèm nhèm y ai bôi kem kit-ga-sap của Hàn Xẻng lên mắt rồi. Bữa qua mới bên trái nay lại lem nhem sang bên phải, đúng theo kiểu đỏ con mắt bên trái, ngứa con mắt bên phải, cả hai mắt đều đỏ và ngứa. Chán lạ...
Thứ Sáu, 31 tháng 8, 2012
Tình yêu & Bóng ma
Gio&nuoc, 31/8/2012
Đọc tiếp nào ...
Đêm nay trăng sáng, lêu nghêu đi ngắm trăng chợt giật mình vì nhớ bữa nay là rằm tháng bảy. Tháng này ở đất miền nam vẫn gọi là tháng cô hồn và gần như mọi người đều né tránh làm việc lớn, từ chuyện khai trương, động thổ, cưới xin... . Mà không biết có phải trăng rằm tháng cô hồn nó khác rằm những tháng khác không nhưng mình cảm thấy trăng đêm nay là lạ. Đi dưới thứ ánh sáng lành lạnh ấy thấy gai hết người và cứ có cảm giác như ai đó đang dõi theo mình vậy... Thực ra từ trước tới giờ mình chẳng hề tin chuyện ma mẽo gì nhưng thi thoảng nghĩ tới thì sợ... thun hết cả người.
Thứ Hai, 20 tháng 8, 2012
Tận cùng của tuyệt vọng
Gio&nuoc, 19/8/2012
Hơn một tháng qua, đêm nào cũng vào bệnh viện, thường xuyên
chứng kiến nhiều cảnh giành giật sự sống từ thần chết, lòng không khỏi băn
khoăn. Mọi người vào đây để cố gắng kéo dài sự sống nhưng không phải ai cũng
toại nguyện. Có người đành chấp nhận như đó chính là số phận của mình. Cũng có
người vật vã, hoảng loạn và cố bấu víu và bất kỳ điều gì có thể để được sống và
rồi tuyệt vọng, suy sụp khi vô phương cứu chữa.
Thứ Bảy, 18 tháng 8, 2012
Đói khát & ăn mày.
gió&nước, 18/8/2012.
1. Mấy hôm nay trên mạng xuất
hiện một clip được cho là lật tẩy một kiều nữ kẻ giả dạng ăn xin (Clip đây). Một cô gái trẻ đẹp đã hóa
trang thành một người tật nguyền lê la khắp phố để xin ăn. Cộng đồng mạng kịch
liệt lên án vì cho rằng chân dài này đã lợi dụng lòng trắc ẩn của mọi người như
là một cách lừa đảo đáng khinh bỉ. Mình không biết có phải cô gái nói trên quá
túng quẫn đến nỗi phải làm những việc đáng lên án như thế hay không mà chỉ thấy
nó kỳ kỳ. Giả sử như cô ta không đói ăn thì sao? Có lẽ phải có một lý do khác nào
đó…
Thứ Ba, 19 tháng 6, 2012
Phượng & ta
RC, trưa hè 2012.
![]() |
| Mưa trong vườn nhà bà Bảy |
Thứ Bảy, 9 tháng 6, 2012
Ngày phát lộc
RC, 8/6/2012
Đọc tiếp nào ...
Sáng dậy thấy ngày phát -lộc (8/6), vui vui vì có khi lại trúng quả chi chăng. Để coi nào...
1. Đi xì phố gặp một cu tổng. Nghe nói phải tạo ấn tượng tí ti buổi đầu gặp mặt nên ăn mặc chỉnh tề, tóc tai chải chuốt chút. Lại còn nghe nói phải có xơm xơm nữa chứ hôi như cú thì dễ làm đối tác khó chịu, lại phải ăn nói lịch sự không được quen mồm nói năng bổ bả... Hề.... lo lo chỉ sợ văng từa lưa.
Chờ mãi rồi cũng gặp được cu tổng. Cu ngồi chồm hỗm trên ghế, nói văng mạng toàn cứt, mịa với cả chó, éo loạn lên nghe lùng bùng hết lỗ tai. Về thấy buồn cười vì cái chuẩn bị của mình, chả ra chó gì cả... hihi.
Thứ Hai, 28 tháng 5, 2012
Nhảm giữa trưa
Cù Rờ Cù Rận, 28/5/2012
Lăng quăng cuối tuần, lao xao bên tai chuyện về một người chỉ mới đây thôi coi người khác chả ra gì, chỉ như một thứ đồ thừa thãi hơn những thứ thừa thãi nhất trên đời. Bỗng dưng giờ la toáng lên rằng đó là một nửa đời mình bao năm nay mới tìm lại được, mới lạ, tuyệt vời và trên cả mong ước. Mới nghe qua đã suýt sặc vì cười bởi cái mẽ la toáng đó... Cần gì phải thế nhể, đời đúng là lố bịch hết cách.
Lăng quăng cuối tuần, lao xao bên tai chuyện về một người chỉ mới đây thôi coi người khác chả ra gì, chỉ như một thứ đồ thừa thãi hơn những thứ thừa thãi nhất trên đời. Bỗng dưng giờ la toáng lên rằng đó là một nửa đời mình bao năm nay mới tìm lại được, mới lạ, tuyệt vời và trên cả mong ước. Mới nghe qua đã suýt sặc vì cười bởi cái mẽ la toáng đó... Cần gì phải thế nhể, đời đúng là lố bịch hết cách.Ngơ ngác rơi, giọt nước mắt không rõ buồn vui...
RC, 27/5/2012
Chẳng hiểu sao mấy ngày nay đầu óc nó cứ âm âm u u một cách vô thức bài "nỗi buồn" của Phú Quang. Mình nghe bài này hồi còn sinh viên, cỡ khoảng năm 1997 lúc còn ở gác trọ gần trường. Nhớ không biết thằng bạn lụm đâu được cái băng catsset Phú Quang về cứ mở nghe từ sáng đến đêm. Thích nhất là lúc chiều về ngồi cheo leo trên cái cửa sổ nhỏ của nhà tắm ở tận tầng bốn nhìn xuống dưới đường và nghe văng vẳng bài hát này từ trong nhà vọng ra. Giờ tan tầm nhìn mọi người đang cập rập về nhà mà lòng thấy chơi vơi đến lạ, lúc đó cứ tự hỏi mình rồi không biết sẽ đi về đâu...
Thứ Bảy, 26 tháng 5, 2012
Nắng sớm
RC, 26/5/2012 (thứ bảy)
Sáng nay đi làm sớm, mở một bản nhạc không lời, nhâm nhi một ly trà để có chút thư thái trong buổi sáng cuối tuần. Cập nhật email thấy có thư từ trường cũ, thầy hiệu trưởng gửi thư báo đã trao mấy suất học bổng của nhóm học sinh cũ cho mấy đứa khó khăn học giỏi trong lễ bế giảng. Mừng ghê, kêu gào mãi mấy đứa bạn mới góp được chút đỉnh gửi về, nay thì cũng đến được tận tay mấy em. Chẳng đáng là bao nhưng cũng là một chút tấm lòng của mình và mấy bạn.
![]() |
| Một chút tình gửi quê |
Thứ Sáu, 25 tháng 5, 2012
Nhạt
RC, 26/5/2012.
Đọc tiếp nào ...
Đời đôi khi nhạt không chịu được. Đó là khi chán đời nên mới nghĩ thế chứ thực ra nhạt hay không là ở mình và do mình (không biết phải thế không).
Những lúc buồn thì chán lắm, thấy xung quanh toàn những thứ tầm phào nhạt nhẽo gì đâu. Cũng giống như mình lúc mệt mỏi, miệng mồm đắng ngắt thì hỏi có còn thèm uống ăn chi.
Thứ Hai, 21 tháng 5, 2012
Diễn
RC, 22/5/2012.
Trước tới giờ vẫn nghe nói cuộc đời như một sân khấu rộng lớn và mỗi chúng ta là một vai diễn cuộc đời. Ừ thì đúng vậy, cứ như đang diễn trên sân khấu. Muốn diễn hay thì phải có lòng đam mê, phải hòa mình vào nhân vật và sống cùng nhân vật ... dâng dâng và vâng vâng.
Thứ Sáu, 18 tháng 5, 2012
"Phượt' Phú Quốc 2 - Hoàng hôn tây đảo
Bài liên quan: "Phượt" Phú Quốc 1 - "Xơ xẩy"
Đọc tiếp nào ...
19/5/2012
Ở mấy ngày trên đảo Phú Quốc nhưng mải mê man trong men riệu với ghẹ cua mực cá nên chỉ mỗi bữa đầu tiên đang lơ ngơ đi dạo dọc bờ biển mới chợt nhận ra mình đang ở phía tây của đảo. Và chỉ có thể ngắm hoàng hôn thui chơ không thể ngắm được bình minh ở vị trí này ...
![]() |
| Hoàng hôn trước bungalow nhà RC ở (Phú Quốc T5/2012). |
Thứ Hai, 14 tháng 5, 2012
"Phượt" Phú Quốc 1 - "Xơ Xẩy"
RC, 15/5/12
![]() |
| Bến tàu cao tốc Rạch Giá |
Sáng trong lành
RC, 13/5/12
Đọc tiếp nào ...
Quá nửa đêm, liêng ca biêng một mình về trên phố. Phố vắng tanh, phố quá dài, tít tắp... Ba làn xe mỗi bên nhưng không một bóng người, thi thoảng lắm mới có một vài chiếc lao vút qua.
Đường như dài thêm khi hai hàng đèn đường nối đuôi nhau sáng trưng cùng phố. Chợt thèm một ai đó đi cùng mình trong lúc này - khoảnh khắc giao ngày.
Một ngày cũ đã qua, một ngày mới đang tới... Đi dọc phố dài. Phố vắng tanh. Một mình. Thèm ai đó. Không ai. Phố vẫn dài. Đèn đường sáng. Bóng ai. Đổ dài. Một mình ...
Một ngày cũ đã qua, một ngày mới đang tới... Đi dọc phố dài. Phố vắng tanh. Một mình. Thèm ai đó. Không ai. Phố vẫn dài. Đèn đường sáng. Bóng ai. Đổ dài. Một mình ...
Thứ Tư, 9 tháng 5, 2012
Về Miền Tây (1)
RC, 9/5/12
Con gái miền Tây da trăng với khăn rằn truyền thống
|
Những ai chưa từng đi Tây, chưa từng xuống miền Tây nhưng nếu một lần gặp được mấy em gái miền Tây thì coi như quên đường về quê mẹ Hà Tiện mình ơi ngay à. Con gái miền Tây da trắng như bông bưởi; tóc đen, dài và mượt mà như những dòng cửu long um úp phù sa màu mỡ. Giọng con gái miền Tây không dấm chua như miền Bắc, không nóng giật như gió lào ở xứ "Kỳ Hôi" miền Trung mà thỏ thẻ ngọt ngào mát rượi như nước cốt dừa xiêm vậy.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
















