Truyện ngắn : Nguyễn Ngọc Tư
Khi ấy thì
luận văn mà thầy hướng dẫn xong lâu rồi, và em đang chờ việc. Khi ấy
thầy đã đưa em đi nhiều chỗ, những phố xá phẳng phiu tẻ nhạt, những cánh
rừng cao su dày dày tầng lá, những bãi biển nhàu nhĩ rác và người. Rồi
thầy bỗng hỏi có muốn đi chơi xa không, em tê dại gật đầu mà không thèm
suy nghĩ tẹo nào, lỡ thầy đổi ý gọi con nhỏ khác trong số mấy chục đứa
đang mê thầy, thì uổng. Em còn chưa biết thầy muốn lái xe gần bốn trăm
cây số đến một thị trấn rừng nào đó nằm rìa biên giới, mà chỉ ngó bản đồ
thôi đã thấy cheo leo rồi.
Em
còn chưa biết chỗ đó có khách sạn nào tử tế không. Ý nghĩ đó xuất hiện
liên tục suốt đường đi làm em thấy mình hơi trơ trẽn. Luôn có chữ “khách
sạn” hoặc “giường” xuất hiện khi em nghĩ về thầy, và sau đó thì một cơn
nóng sốt chạy qua da thịt làm những sợi lông măng dựng đứng. Bất chấp
thầy là thánh của em, thánh không gắn liền với thứ trần tục như giường,
nhưng không sao dừng được kiểu liên tưởng kỳ cục đó.
Cũng
như em chẳng thể dừng được cảm giác nhột rờn rờn khắp người khi nhìn bộ
râu Clark Gable tỉa khéo của thầy, vẫn như ngửi thấy mùi cà phê sữa
thơm tho vương trên đó. Nhớ chúng rục rịch bò lên da cổ khi thầy hỏi sao
em mê thầy, hỏi chỉ để nghe em thổn thức, trong khi thầy quá biết là
tại sao. Thầy được tôn thờ không chỉ thầy là thầy, là người hướng dẫn
làm những luận án về văn hóa dân gian, sức hút của thầy vượt lên những
kiến thức mà thầy có. Vẻ điển trai, phong độ như tài tử điện ảnh. Thẳng
thớm, phớt lạnh như tượng đài. Quyến rũ lìm lịm như một thứ trái cây
chín trĩu lủng lỉu ở trên cây. Tất cả những điều đó, soi vào mắt đàn bà,
nhất là đám nghiên cứu sinh, thầy thấy hết. Tụi nhỏ chẳng còn giữ được
chút tỉnh táo nào khi đứng trước thầy, và khi bàn tay mềm ấm kia chạm
vào người chúng, không đứa nào là không tan ra.
Em
tan nhiều rồi, những đầu ngón tay thầy đang gõ nhịp trên đùi em theo
giai điệu của một bản nhạc réo rắt trong xe, hứa hẹn những cuộc tan chảy
mới. Ôi một thị trấn miền rừng hoang dã, khách sạn ọp ẹp, giường đầy
rệp và hăng hăng mùi ẩm mốc, trên vách tường vôi cũ mèm hẳn có treo cái
tranh hai con chim đang châu mỏ, và quạt thì rên như một đứa con nít bị
nhức răng…
Em
thử hình dung quang cảnh ở đó trong lúc thầy lái xe một tay và hân hoan
huýt sáo. Tay kia mơn lên hỏm cổ em, thầy nói nắng đẹp chưa kìa, cưng !
Nhưng em xuất thân nhà quê, từ nhỏ đã biết nhìn trời, thấy nắng thiu
thỉu kiểu này chắc chắn chút nữa sẽ mưa. Và mây đen đang núp đâu đó ở
dãy đồi chạy dọc theo con đường hiu quạnh bất ngờ nhảy xổ ra ở một khúc
quanh nào đó.
Những
trò trốn tìm luôn xảy ra trên những con đường đèo dốc quanh quanh kiểu
này. Vạt hoa biến mất rồi bất ngờ xuất hiện trở lại vàng dằng dặc. Bầy
bướm bỗng dưng chìm vào cánh rừng thưa rồi bỗng dưng hiện ra đông như
vãi, đến hoang mang cả tay lái. Đang cây lá rậm rịt bỗng một ngọn đồi
trọc đập vào mắt. Và đang vắng ngắt thì bỗng có mấy anh cảnh sát giao
thông đứng lấp ló dưới vòm cây hoa đỏ.
Phượng
sót. Hoa như cái biển cảnh báo đỏ chót khiến xe đang bon bon ngon trớn
phải sần sật dừng lại. Ôi vậy à, thầy vỗ trán kêu lên với anh cảnh sát
mặt đen mắt trắng, quá tốc độ sao ? Người gì mà đến vỗ trán sững sốt
cũng đầy duyên dáng, em ngây ra ngó thầy, sợ chớp mắt thì sẽ bỏ lỡ những
cử chỉ đáng yêu kia.
Nên
em thấy thầy hơi tái mặt khi những tờ giấy bạc thầy dúi vào tay anh
cảnh sát bị thẳng thừng trả lại, biên bản phạt lại thò thêm một dòng “có
hành vi hối lộ người thi hành công vụ”. Cái tư thế đĩnh đạc của thầy
như một thân cây chuối bị chém bằng cây dao lụt, không đứt nhưng oằn. Xe
chắc chắn bị giữ, và tròn tháng sau thầy phải ngồi xe đò đi mấy trăm
cây số quay trở lại đây để nộp phạt. Nghĩ thôi đã nhiêu khê. Chưa kể
chuyến du hí miền biên ải sẽ bị hoãn lại. Tiền không thông, thầy chìa ra
bao nhiêu nài nỉ, tay thầy như chắp lại một cách vô thức, lưng thầy bắt
đầu cong và đầu gối thì chùng. Mấy anh cảnh sát rừng vẫn im như tượng.
Người miền rừng ngộ thiệt, không xúc động khi nhìn thấy tiền. Thầy bắt
đầu tìm kiếm hy vọng từ những cú điện thoại, mong thoát khỏi chỗ đó từ
những mối quan hệ như anh nuôi của thím, dượng rễ của chị dâu, sui gia
của dì vợ…, những người mà thầy từng bâng quơ nghe nói có một chút chức
sắc ở vùng này. Hình như cuộc gọi nào cũng nhận được câu chưng hửng,
“Ủa, rồi anh làm gì mị trên đó, đi với ai ?”. Dĩ nhiên là thầy không đi
với em đâu, mà “với mấy đồng nghiệp cùng khoa”.
Những
tín hiệu cầu cứu nháo nhác gởi lên trời. Em đã bị thầy đưa mắt đẩy đi
từ lúc mới xuống xe, giờ dạt vô gốc cây, đi lại tha thẩn, áy náy khi
thấy râu thầy chảy xuống, giật mình khi thầy tung một cú đá sốt ruột vào
chắn trước. Và khi mấy anh cảnh sát dửng dưng bỏ mọi người ở đấy để đi
vào thị trấn ăn cơm trưa, thầy ngồi phịch xuống cỏ như một thằng cha
đánh xe bò bị mất bò, như phù thủy mất chổi, như chim rụng cánh.
Cũng
đành. Em tìm kiếm một điều gì đó ở thầy vừa bị rơi mất. Thầy thì ngóng
đợi mà chẳng biết chờ cái gì ở những miền mây đen bắt đầu giăng giăng.
Cơn
mưa lúc xế trưa mang lại một phép màu. Một cuộc gọi chẳng biết xuất phát
từ nơi nào, anh cảnh sát vừa vâng dạ vừa đưa mắt nhìn thầy, sau đó chìa
ra giấy tờ xe, vỗ vai bảo đi. Thầy líu ríu níu chặt lấy nắm giấy, khóm
róm nói biết ơn lắm lắm.
Xe
chui vô mưa. Bản “Sonata ánh trăng” lại vẳng lên nối lại chỗ bị đứt rời
lúc sáng. Bốn giờ đồng hồ trước nó dìu dặt vậy, giờ lại giống con chim
bay lạc, đập cánh loạng choạng vào những tấm kính xe. Thầy nín thít. Em
cũng không biết nói gì, cố nắm bắt một mối nào để nối lại cái gì đó đã
đứt. Mưa dội xuống, vỡ ra ròng ròng trên kính. Thầy vặn nhạc nhỏ lại,
rồi nhỏ nữa, rồi hậm hực tắt luôn. Cảm giác con chim lạc bị một bàn tay
bóp chết lịm, không kịp kêu. Im lặng bắt đầu dâng lên tận nóc xe, em
thấy ngộp.
- Xuống đi.
Thầy
bảo. Sau cú dừng xe đột ngột. Sau cái ý nghĩ về chuyện đón xe đò bỗng
lướt qua đầu em. Sau quãng im lặng đông cứng. Em lếch thếch xuống, dù
thầy không nói gì thêm, nhưng không hiểu sao em biết mình đã bị bỏ lại
rồi, cho dù thầy có quay xe lại thì cũng để đưa cho em cái ba lô quên
trên ấy.
Thầy đã chẳng nhìn em lần nào, từ lúc bị kẹt lại dưới những chùm phượng sót.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét